Có nên bắt đầu ngay cả khi chưa sẵn sàng 100%: Take the Risk or Miss the Chance
Auditor thường thích thận trọng, nhưng đôi khi rủi ro lại đến cả từ việc ... không dám chấp nhận rủi ro nào. Có 2 câu chuyện rất phổ biến
Chờ đến lúc Hoàn hảo
Một bạn muốn có chứng chỉ nghề nghiệp để tạo sự khác biệt (chuyển việc, tăng lương, hay lên level). Nhưng lên hỏi anonymous trên mạng xã hội một vòng, bạn thấy áp lực: phải giỏi tiếng Anh, phải có mấy năm kinh nghiệm mới hiểu được, hoặc học cũng không tạo khác biệt gì đâu.
~ Và bạn đó quyết định chờ, chờ học thêm tiếng Anh, chờ làm thêm vài năm kinh nghiệm.
~ Tất nhiên, có nền tảng tiếng Anh và kinh nghiệm sẽ là lợi thế khi học. Nhưng trong lúc bạn đó chờ mọi thứ hoàn hảo, thì đối thủ cạnh tranh của bạn - người dám chấp nhận rủi ro hơn, vừa học vừa lấp các điểm yếu - có thể đã đi trước và đón được cơ hội tiếp theo.
Trì hoãn vì chưa đủ chắc
Một bạn khác, đã học xong kiến thức, đang ôn thi. Thì bất ngờ, Sếp giao một dự án lớn kéo dài 2-3 tháng.
~ Và bạn đó quyết định chờ, chờ làm xong mới thi cho chắc 100%. Việc chờ nghe cũng hợp lý, nhưng lại có nhiều vấn đề ẩn trong đó. Sau 2-3 tháng làm việc, có thể kiến thức đã đi mất hết, bạn đó sẽ gần như học lại từ đầu, và cũng có thể thấy nản quá và bỏ luôn (Forgetting Curve).
~ Hoặc bạn đó chấp nhận ngày mai đi thi luôn dù mới chỉ tự tin 80%, chấp nhận rủi ro có thể fail, hơn là mất động lực & công sức học mấy tháng trời.
[Góc nhìn của mình] Không phải lúc nào chấp nhận rủi ro cũng tốt, nó phụ thuộc nhiều vào ngưỡng chấp nhận rủi ro của mỗi người nữa. Và ngược lại, không phải lúc nào cũng nên đợi tới khi hoàn toàn chắc chắn, có thể cơ hội tốt đã qua, hoặc mất động lực, hoặc sẽ mất nhiều thời gian hơn hẳn sau này.
Để có quyết định tốt, có lẽ -- đừng chỉ nghĩ đến rủi ro của việc làm ngay -- mà cũng nên nghĩ đến cả rủi ro của việc chờ nữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét