[Góc nhìn] Nghĩ rằng mình "đã có đủ kiến thức" luôn dễ chịu hơn việc phải đi thi thật

(Share để lưu lại xem sau)

 


Mình mới đọc bài Năm mức mong muốn của a Thai Duong, và rất thích ý tưởng: Nghĩ rằng mình đã có thể trở thành X, luôn dễ chịu hơn nhiều so với việc phải trả giá để thực sự thành X. Mình cũng muốn chia sẻ góc nhìn ở khía cạnh thi chứng chỉ nghề nghiệp, như CIA, CISA. Mình bắt đầu đọc bài của a này từ hồi Covid, và cũng muốn viết hay như vậy. Nhưng khi bắt đầu mở file note lên thì, nhiều khi mình chỉ ngồi nhìn màn hình trắng - không nghĩ ra được ý tưởng gì, hoặc viết vài dòng rồi xóa. Tưởng tượng mình có thể viết gì đó hấp dẫn, luôn dễ hơn nhiều so với thực sự viết gì đó. 

Nghĩ rằng mình biết rồi, chỉ là không có đủ thời gian thi, là một cảm giác đủ dễ chịu để mình dừng lại ở đó thật lâu. Hồi trước 30 tuổi, mình cũng vậy, mình học rất nhiều thứ, tự học cũng có, tham gia các khóa học cũng có. Mình luôn nghĩ là: Mình đọc tài liệu để biết, xài trong công việc hàng ngày; -- Còn việc thi cử chỉ là hình thức, vì mình không cần chứng minh với ai cả. Nghe cũng rất hợp lý và cool ngầu. Việc tự đọc tài liệu và cảm thấy mình "đã hiểu" mang lại cảm giác an toàn. Không ai chấm điểm, không ai nói mình sai. Còn việc đi thi nó lại khác, mình sẽ trả giá bằng tiền, thời gian, và một điều quan trọng: Nó bắt mình đối diện với khả năng là mình tưởng là đã hiểu và áp dụng đúng, nhưng thực ra chưa chắc.

Là kiểm toán, khi đánh giá người khác, có lẽ bạn luôn xài nguyên tắc về xếp hạng độ tin cậy của bằng chứng: Bằng chứng đến từ phỏng vấn/interview và các nguồn mà client có thể kiểm soát -- Luôn ít đáng tin cậy hơn -- là đến từ các nguồn độc lập bên ngoài mà client không thể kiểm soát. Nhưng mà, khi áp dụng cho chính mình, có khi nào mình lại vô thức làm ngược lại. Mình tin vào cảm giác "mình biết rồi", tin vào buổi phỏng vấn, hay lời xác nhận của đồng nghiệp -- hơn là một cơ chế đánh giá độc lập từ bên ngoài.

Chứng chỉ nghề nghiệp, dĩ nhiên, một cách thực tế, không tự động khiến bạn làm giỏi hơn người khác. Nhưng quá trình lấy cert sẽ buộc bạn phải hệ thống lại tư duy. Khi làm thực tế, bạn học cách giải quyết vấn đề theo thói quen hoặc văn hóa của công ty. Khi bạn phải thi, bạn buộc phải học cách giải quyết vấn đề theo chuẩn mực chung toàn cầu. Bản buộc phải học cả những thứ bạn ghét, những cái nằm ngoài vùng kinh nghiệm trực tiếp (như IT, kế toán, quản trị).

Và có lẽ, nếu mình thật sự tự tin vào năng lực của mình, thì việc đối diện với một bài kiểm tra nghề nghiệp kiểu như CIA (mô phỏng thực tế + thi bằng tiếng Việt) cũng không hẳn là tốn thời gian, hay để chứng minh điều gì với người khác — mà là để hiệu chỉnh lại chính mình, một cách nghiêm túc hơn. Thà đối diện với bài thi để biết mình hổng kiến thức ở đâu, còn hơn là giữ cái hổng đó đi làm việc mà không hay biết.

Chỉ là một góc nhìn cá nhân, cho những ai đang có suy nghĩ giống như mình ngày trước.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

LÀM SAO ĐỂ ĐÁNH GIÁ ĐƯỢC RỦI RO LÀ CAO HAY THẤP?

CÁC RỦI RO VÀ KIỂM SOÁT MẪU TRONG QUY TRÌNH TIỀN LƯƠNG

📚 Danh sách khóa học LongNguyenCIA